Nhớ Nguyễn Khải


KIMLOVELIFE.  Nhà văn Nguyễn Khải đã mất ngày 15. 1. 2008)  nhưng trang văn và cuộc đời của ông vẫn tồn tại . Những tác phẩm chính của ông  vẫn tiếp tực thức tỉnh các thế hệ: Tôi viết vậy thì tôi tồn tại;  Xung đột; Mùa lạc;  Gặp gỡ cuối năm; Thời gian của người; Điều tra về một cái chết; Vòng sóng đến vô cùng; Cõi nhân gian bé ti; Nếp nhà; Hà Nội trong mắt ai; Một người Hà Nộị; Chút phấn cho đời; Thượng đế thì cười và … Đi tìm cái tôi đã mất. Nhà văn Nguyên Ngọc đã viết về  ông  những dòng cảm mến: “Nguyễn Khải có một số phận rất Việt Nam. Anh có một tuổi thơ buồn, éo le và cả tủi nhục nữa – cũng như cái “tuổi thơ” của nhân dân mình vậy, rất có thể đắm chìm mãi mãi nếu tự trong anh – lại cũng như tự trong nhân dân mình vậy – không có một sức tự vươn lên kỳ lạ, im lặng, nhẫn nhục, mà kiên trì, kiên định, dũng cảm một cách thực sự là dũng cảm bởi không hề ồn ào, để thành người, một con người đàng hoàng trong cuộc đời, thành đạt trong sự nghiệp và ở đỉnh cao… Cũng từ chính chìm nổi của cuộc đời mình mà Nguyễn Khải hiểu và có quan niệm rất sâu, rất nghiêm về nghề và nghiệp cầm bút. Nghề cầm bút, với anh, trước hết và sau cùng nữa, là nghề làm người. Nghiêm trang và khó nhọc như nghề làm người…Nguyễn Khải không mất, nhà văn rất thời sự ấy lại cũng là nhà văn của tương lai”. Triệu Xuân  nhận xét: “Nguyễn Khải là một trong những người tiên phong viết tiểu thuyết về cuộc sống dân sự đầy vật lộn cam go sau chiến tranh. Tôi nghĩ chính anh, nhà văn Nguyễn Khải đã khai sinh dòng tiểu thuyết viết về những chuyện thường ngày, bám sát các sự kiện nóng hổi, đầy chất trí tuệ, chính luận của văn học Việt Nam.”

NHỮNG LỜI ANH GỬI LẠI

“Trên cuộc đời không có bước đường cùng, chỉ có những ranh giới, điều cốt yếu là phải vượt qua được những ranh giới ấy”“Tôi viết vậy thì tôi tồn tại! Viết văn không chỉ do nhu cầu kiếm sống, viết văn cũng không chỉ do những bức xúc khôn khuây của cá nhân, mà viết còn là mong muốn được trao trở về với cái vô hạn””Trong gần bảy chục năm sống, tôi không phàn nàn bất cứ đoạn đời nào, những năm tháng nào. Có cái trước thì mới có cái sau, có cái này mới có cái kia. Tôi quan niệm khiếm khuyết là điềm lành, không có gì phải lo nhiều; hoàn toàn là điềm dữ, không chuẩn bị trước thì tai họa có ngày. Mươi năm trở lại đây tôi đã có ý thức điều chỉnh lại cách sống của mình, cố gắng sống thật tử tế, thật đàng hoàng. Bớt đi được một nửa những cái chưa tử tế cũng là tốt rồi. Tôi tự đánh giá là một cây bút nhẫn nại trong cái nghề của mình, chứ không phải là một cây bút tài hoa, có tài bẩm sinh. Nếu không có cuộc Cách mạng Tháng Tám và hai cuộc kháng chiến thì tôi chỉ là một kẻ vô danh, chứ không thể làm được gì nên chuyện. Cho nên chế độ chính trị hiện nay dẫu có bao nhiêu thiếu sót, có bao nhiêu chuyện đáng buồn, đáng giận, tôi vẫn gắn bó máu thịt với hôm nay. Những cái làm được là kỳ tích của dân tộc, chuộc lại những lỗi lầm trong quá khứ, (đi tìm cái tôi đã mất) đưa nước Việt Nam, người Việt Nam sang thế kỷ 21”.Nguyễn Khải

Nguyễn Khải: Tôi viết vậy thì tôi tồn tại
Nguyễn Khải: Đi tìm cái tôi đã mất.
Nguyễn Khải (nhà văn) Wikipedia Tiếng Việt
Vĩnh biệt nhà văn Nguyễn Khải VietnamNet
Tác giả “Mùa lạc” qua đời VnExpress
Thương nhớ nhà văn Nguyễn Khải. Triệu Xuân
Những lời anh gửi lại HK tuyển chọn, Hoàng Đình Quang  bình
28 bài viết chọn lọc về Nguyễn Khải
Các đánh giá khác về Nguyễn Khải  đọc  tại đây

Dạy và học ĐHNLHCM

Gia đình nông nghiệp

NGỌC PHƯƠNG NAM, DẠY VÀ HỌC, CÂY LƯƠNG THỰC

Một người như thế

một người như thế

* Kenji Miyazawa

Đây là bài thơ rất nổi tiếng của Kenji Miyazawa (1896-1933).
Nguồn: “Ngôn ngữ thiền. Thư  pháp thiền”. Eido Tai Shimano.
Dịch: Hạnh Viên. Viện Phật Học HẢI ĐỨC. Nguyễn Vạn An sưu tầm.

Nhà phía đông có đứa trẻ ốm,
Ta sang săn sóc,
Nhà phía tây có bà mẹ gầy,
Ta mang cho túi gạo,
Nhà phía nam có người đang chết,
Ta sang khuyên đừng sợ,
Nhà phía bắc đang kiện cáo nhau
Ta sang can thôi bỏ đi…

Ta muốn là
Một người như thế!

Tình yêu cuộc sống

Sống yêu thương, vui khỏe và có ích là minh triết văn hóa Việt

Non thiêng Yên Tử

Ký một giấc mộng  (truyện, Lê Thánh Tông)
Võ Nguyên Giáp, thiên tài quân sự  (Bài nghiên cứu Hồ Ngọc Sơn)
Mùa xuân đầu tiên (Nhạc Văn Cao, trình bày Thanh Thúy)
Ngày mới  (thơ, Hoàng Kim)
Dạo chơi non nước Việt  (thơ, Hoàng Kim)
Em ơi em can đảm bước chân lên (Thơ, Nguyễn Khoa Tịnh)
Lên Yên Tử sưu tầm thơ đức Nhân Tông  (thơ, Hoàng Kim)
Văn hóa trong cách ăn (ký, Tô Hoài)
Tái một dê cỏn (ký, Nguyễn Duy)
Thăm quê hương bác Giáp (ảnh chọn lọc Hoàng Kim)