Điệu luân vũ cuối cùng

Tường Vi

Bỗng nhiên trong khu nhà ăn của bệnh viện vang lên tiếng nhạc rộn rã, mời gọi.

Mọi đôi mắt đều hướng về nơi phát ra tiếng nhạc. Trên một chiếc bàn, ai đó đã đặt chiếc đài với đôi loa lớn đang phát ra tiếng nhạc vui tươi, rộn rã: Strauss-Walzer Medley – bản nhạc sống mãi với thời gian.

Cạnh bàn là một cô gái ngồi trên xe đẩy,Trong chiếc váy hồng nhạt, gương mặt gầy guộc, dễ thương đỏ bừng trước sự chú ý của mọi người. Chỉ có đôi mắt to sáng sống động đang ngời lên hạnh phúc. Anh đứng bên chị, khẽ nghiêng mình chìa tay mời. Run run chị đứng dậy, dựa vào anh và họ đu đưa uyển chuyển theo điệu nhạc. Anh gần như ôm chị bay trong tiếng nhạc rộn ràng lưu luyến. Chị ngả đầu vào vai anh nhắm mắt cùng bay.

Lòng tôi chợt se lại khi nhận ra chị – bệnh nhân 22 tuổi ở khoa 5 – nơi dành cho những bệnh nhân không cứu chữa được. Tiếng nhạc vờn bay quấn quyện mọi người lại với nhau. Một đám đông đã vây quanh hai người, họ vẫn ôm nhau say sưa nhảy, tưởng như họ đang quay trên sàn nhảy lộng lẫy của đêm dạ vũ. Tiếng nhạc càng thêm quyến rũ, mê hoặc giữa nơi thường dành tĩnh lặng làm liều thuốc cho mọi người, khiến vài người khác bắt đầu nhảy theo. Tôi cũng khẽ du mình theo tiếng nhạc và bỗng thấy lòng nhẹ nhõm hẳn.

Bất chợt ai đó kéo tay tôi, thì thào:

-Ông bác sĩ trưởng kìa em.

Tôi quay lại. Vị giáo sư – bác sĩ trưởng đang hối hả bước vào, mái tóc bạc trắng của ông xòa bay theo nhịp bước. Khuôn mặt ông nhăn nhó ngạc nhiên – chắc đêm qua ông lại không ngủ được và đã mấy tuần rồi ông vẫn càu nhàu vì chuyện đó. Tôi chạy lại gần ông mỉm cười, cầm tay ông kéo vào giữa đám đông đang ồn ào trò chuyện cười vang, nhảy nhót. Tôi khẽ nghiêng người mời ông nhảy cùng, khiến ông miễn cưỡng nhảy theo và nét ngạc nhiên vẫn chưa hết trên khuôn mặt. Say trong điệu nhạc tôi bỏ lại phía sau bao nhiêu suy nghĩ, lo toan. Bên tôi chỉ còn tiếng nhạc và những khuôn mặt hạnh phúc vừa cười, vừa thả mình vào giai điệu luân vũ rộn ràng.

Bất giác tôi thấy ông giáo sư thoáng mỉm cười và tự nhiên cùng òa vào niềm vui sống rộn rã. Âm nhạc lúc này đúng là nguồn máu chảy để nuôi sống nhịp đập của tình yêu, của niềm tin, hạnh phúc.

Hôm nay là ngày Nicolau – ngày các em bé được tặng quà trong đôi giầy chúng đã đánh sạch từ hôm trước. Và bản nhạc – điệu luân vũ cuối cùng chính là món quà Giáng sinh anh tặng chị, rồi cả hai người đem tặng tất cả những người xung quanh thật là đẹp đẽ. Tôi xúc động trước một tình yêu mãnh liệt anh chị đang dành cho nhau. Giá trị của cuộc sống thật giản đơn mà thật sâu lắng. Hạnh phúc ngày hôm nay của anh chị sẽ còn lại mãi trong tim người ở lại, dẫu biết rằng một ngày không xa chị sẽ mãi ra đi.

Được một lần sống và yêu mãnh liệt là món quà vô giá của cuộc đời trao tặng cho mỗi chúng ta, có phải không bạn?

(HK) Tuyệt vời ! Cám ơn em Tường Vi. Tình yêu là quà tặng vô giá của cuộc sống. Anh Vũ Duy Mẫn dịch cuốn sách Bài giảng cuối cùng. Sách đã bán rất chạy không chỉ ở Mỹ và cả ở Việt Nam. Anh thích bài này và xin em chép lại trong chuyên mục KIMLOVELIFE, NGỌC PHƯƠNG NAM https://kimlovelife.wordpress.com/

Trở về trang chính
CÂY LƯƠNG THỰC; FOOD CROPS
Dạy và học ĐHNLHCM
Dạy và học BlogtiengViet
Gia đình nông nghiệp
NGỌC PHƯƠNG NAM, DẠY VÀ HỌC

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s